
Định là làm theme điện thoại, nhưng quá dung lượng cho phép rồi, lại đành để đây chơi thôi :/
Đi chơi về, không mấy vui. Không phải vì tour không vui, mà vì vài thứ khác, đến vào phút cuối, làm cho tâm trạng vui vẻ những ngày đầu không còn nữa. Lần sau, có lẽ sẽ không đi chơi với ba và em. Con trai ngồi với nhau toàn đùa nhau kiểu linh tinh, mình không thích. Còn nhả hơn kiểu vớ vẩn của bạn chồng :\
Bởi thế, khi lên máy bay về, mình cũng chỉ nghĩ ngợi lung tung, không vui vẻ nữa. Và lại thức để ngắm mây.
Nhẹ nhàng, êm xốp, có lẽ không ngọt ngào như kẹo bông gòn, nhưng nhìn cứ có cảm giác giống vậy. Giống với anh. Cũng nhẹ, cũng êm, anh mang lại cảm giác bình yên, thật đấy. Và lại, ở gần lắm, mà không chạm vào được, cũng như anh cho dù có đến Sing, đến Trung, rồi đến Thái, từ xa lại gần, gần, tưởng như muốn là có thể đến được, nhưng rồi vẫn không chạm vào được.
Tự nhiên lại buồn. Vốn dĩ không quan tâm đến mây. Mây trước giờ vẫn ở quá xa, cũng như sao và bầu trời, quá xa để với tới, nên cũng không buồn nghĩ tới. Chỉ để ý tới mưa, cỏ cây, và cuộc sống. Nhưng giờ nhận ra, sao vẫn xa, trời vẫn cao, nhưng mây, thì lại gần.
Cũng không hiểu sao, mọi người nói anh hợp với màu đen. Vài người nói là hợp với đỏ. Chỉ có mình, luôn nghĩ anh hợp với xanh trời.
Vì anh là mây, nhìn lên bầu trời, sẽ chỉ có mây trắng và trời xanh, nhưng anh không chìm trong màu trời, anh sáng lên trong nó.
Nhưng anh chìm trong màu nắng, vì khi nắng lên, sẽ không ai ngắm nhìn bầu trời. Và khi nắng lên, mười hai sinh linh còn lại trên đất liền và biển cả lại tỏa sáng. Thật lạ, khi ấy, chỉ còn giọng hát của anh vọng trong không gian, như mờ, như ảo, như tan trong tiếng mười hai sinh linh kia, đưa mười ba âm điệu hòa làm một. Còn bản thân anh thì biến mất, như thể bị màn đêm nuốt mất.
Cười nhẹ, có lẽ mình chỉ nghĩ quẩn thôi.
Mà, hình như bạn chồng cũng đang lâm vào giai đoạn tự kỷ? Cyworld entry mới rồi, đưa cái hình này ra, song lại phán một câu ‘Làm ra vẻ dễ thương một cách kém cỏi;;;;’, chỉ có thể giải thích theo hai kiểu một là hắn đang tự kỷ hai là hắn tham lam giết người chỉ bây nhiêu đây chưa đủ muốn giết thêm :\ Ba ngày nay rồi không lần nào nhìn cái hình mà không lăn lộn la hét dễ thương quá, thế mà hắn dám.. -.-”
Và, bạn ý tham gia một vở nhạc kịch hài. Nghe qua thì có vẻ hợp gu bạn chồng lắm, cơ mà mình hận cái sự vai phụ :< Hy vọng bạn có thoại đi, chứ hồi Attack on the Pinup boys, mang tiếng là Pinup boy mà chả có được lấy một câu thoại :-ss Khi hỏi đến bạn đành ngậm ngùi cúi mặt cười trừ, thế có đau lòng không cơ chứ. Cứ cái kiểu này chả trách sao mình tự kỷ hộ bạn luôn /_\
–
Vài sự ngoài lề, ở Đà Nẵng với Huế, nhất là Đà Nẵng bây giờ nắng điên, nhưng trời lại rất trong, buổi sáng ấy. Đấy là màu xanh cam của mình đấy \:d/ Nắng cam nhạt trải dài trên đất, trời xanh nhạt trong vắt trên cao. Chắc chẳng ai để ý trong cái sự nóng 40 độ, nhưng nếu có thì sẽ thấy đẹp lắm.
Mình vừa xem lại vài ep anime OKHC, cảm giác duy nhất là ngứa mắt. Dĩ nhiên, bởi con bé ấy. Rất rất ngứa mắt, rất rất khó chịu muốn chửi rủa .__. Cơ mà vì muốn lọc những cảnh đẹp đẽ [trong lẫn ngoài ngoặc kép] của hai thằng bé nhà mình để làm gif nên đành chịu thôi .___.
Theo thông báo thì hôm nay 360 đóng cửa. Tuy vậy mình thấy 360 vẫn active ‘ 3 ‘ Chắc là bắt đầu từ mai? Cơ mà, mọi người trong last entry ai cũng khóc thương nhớ nhung này nọ, mình ráo hoảnh. Mình hơi vô tâm chăng . .” Mình biết 360 có lẽ cũng hai năm, từ sau khi biết HK và viết fic cho chúng nó. Nhưng khoảng thời gian vui vẻ ban đầu ấy rất ngắn ngủi, và sau đó là một năm mười hai chán chường dài dằng dặc. 360 giữ lại tất cả writing work của mình, những cm bạn bè để lại, đồng thời giữ cả những tâm trạng đen tối tuyệt vọng nhất của một con bé năm lần bảy lượt trượt chân xuống lầy. Mình không luyến tiếc những ký ức ấy, nhưng cm, thì có. 360!plus không thể giữ lại, ta có nên, một lần nữa, chuyển những lời nhắn ấy qua wp, hay acc?
Cái nữa, top searches của nhà mình, bây giờ chuyển qua Cho Kyuhyun giời ạ =)) là Yesung hay Kim Jongwoon thì hiểu được, chứ sao lại Cho Kyuhyun là thế nào =)) Với cả độ này mình hay có những cái mà wp dán mác là spam, với nội dung na ná nhau đại để như ‘Nice blog! I will read it later and emailed on rss also’, dĩ nhiên, bằng tiếng anh, với địa chỉ mail để lại luôn khác nhau. Rốt cuộc mình không biết đây là kiểu spam gì nữa :\
Posted in Angels with Evil wings, Cloud the Little prince, Wandering grass
Tags: normal day